Chữ Hiệp còn lại được bao nhiêu?

Táng Địa | 2020-08-22 | 4153

    Ở bài này ta sẽ nói ở 2 đối tượng chủ yếu là Kiếm Hiệp và Tiên Hiệp (Sắc Hiệp thì miễn đi, đã sắc rồi thì còn Hiệp nỗi gì).

Chữ Hiệp còn lại được bao nhiêu?

 

   Bắt đầu từ quật khởi của dòng tiểu thuyết Kiếm Hiệp với Thái Sơn Bắc Đẩu Kim Dung, chúng ta nói nhiều tới chữ Hiệp, và đúng như nghĩa của chữ Hiệp là hành động, con người giúp người, giúp đời, bảo vệ chính nghĩa, chống cái tà ác.

    Các nhân vật chính trong các tác phẩm của Kim Dung, Cổ Long, Ôn Thụy An,...vv... tuy mỗi người mỗi tính nhưng đều có điểm chung là chính trực, tấm lòng rộng rãi, sẵn sàng xả thân vì nghĩa. Tiêu biểu nhất là nhân vật Tiêu Phong trong Thiên Long Bát Bộ, nhân vật được xưng tụng là Thiên Hạ Đệ Nhất Nam Tử.

    Tuy nhiên, ngay từ thời truyện Kiếm Hiệp còn thịnh hành, cây đại thụ Kim Dung cũng bắt đầu có những thay đổi nhất định trong việc xây dựng nhân vật chính, từ Tiêu Phong anh hùng khí khái, biểu tượng cho nam nhân thiên hạ, vâng là biểu tượng nhưng người thường khó mà chạm tới tầm, dần dần chuyển qua Trương Vô Kỵ ba phải đời thường với những ước mơ nhỏ nhoi so với tài năng, hay Vi Tiểu Bảo chân tiểu nhân mồm mép ép công phu, chẳng có chút bộ dạng đại hiệp nào.

    Ở thời điểm đó, có ý kiến nói Vi Tiểu Bảo như thế thì Lộc Đỉnh Ký có xứng với chữ Hiệp, khoan nói tới xứng hay không, việc giữa một rừng đại hiệp, sự xuất hiện của Vi Tước Gia như một làn gió mới khiến độc giả vô cùng thích thú. Lộc Đỉnh Ký thành công, và rồi những nhân vật chính gần gũi hơn với đa số công chúng xuất hiện, nhìn vào những nhân vật đó chúng ta thấy một phần của chính mình trong đó, chúng ta có thể hòa mình vào nhân vật để cùng suy tính dự đoán hướng phát triển của truyện.

    Mô tip nhân vật như thế cộng với sự bùng nổ của internet đã đưa Tiên Hiệp hình thành và phát triển phi mã. Chúng ta có những câu chuyện phiêu lưu kỳ thú hấp dẫn ở một thế giới mà sức tưởng tượng được phát triển không giới hạn. Các nhân vật với sức mạnh không tưởng mọc lên như nấm kèm theo chủ nghĩa Duy Ác lên ngôi.

    Chúng ta say mê Tiên Hiệp, nhưng sẽ tới một lúc nào đó, bạn chợt nghĩ, chữ Hiệp kia phải chăng đã phai nhòa đến khó mà nhận ra nổi. Văn học phần nào đó đã bị biến thành nơi cho tác giả bộc phát dục vọng cá nhân...

    Có điều, như một vòng lặp thời trang, hết anh hùng đại nghĩa tới nhân sinh thường tình, rồi lại từ nhân sinh thường tình lại sẽ sang anh hùng đại nghĩa. Chỉ là với những kẻ mang chấp niệm với hình ảnh đại hiệp, thực cảm khái a.

--------------------

Diệp Tu - BNS

    Viết xuống "Chữ Hiệp còn lại được bao nhiêu?" không dễ, mọi người tán dương chính là động lực để tiểu biên tiếp tục kiên trì viết tiếp! Hẹn gặp lại a...



Từ khóa:

kiếm hiệp, tiên hiệp, võ hiệp, chữ hiệp, hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện võ hiệp, truyện tiên hiệp, review truyện, tóm tắt truyện

Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

  • Đại Hiền Triết

    Đại Hiền Triết

    uẩn thể

    Hiệp cùng Tiên, nếu phân tích ra kỳ thực có nhiều bất đồng cùng mâu thuẫn, nhưng chính những thứ đó lại làm ta phải say mê mà suy ngẫm.
  • Lão Nhị

    Lão Nhị

    Mỗi cái một vẻ, nhưng đọc bài của ông có 1 số bộ k nên gọi là " tiên hiệp", mà gọi là "tu tiên" hợp tí hơn
  • Berserker

    Berserker

    đọc đến đây nghĩ lại tiên hiệp toàn có mấy thanh niên trẩu tre làm lót đường để main đi trên con đường tu đạo, thấy buồn cười
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…
  • Ma Tôn Tô Minh

    Ma Tôn Tô Minh

    Cao nhất trong thiên địa thì có ích gì! Chúng sinh bái lạy thì có ích gi! Vô lượng kiếp kinh có ích gì! Thiên địa như vậy thì sao còn chưa hủy diệt! Chúng sinh như thế sao còn chưa tiêu tán! Kiếp kinh như thế sao còn chưa thất truyền! Nếu là thế th
  • Cổ Chân Nhân

    Cổ Chân Nhân

    Chúng ta say mê Tiên Hiệp, nhưng sẽ tới một lúc nào đó, bạn chợt nghĩ, chữ Hiệp kia phải chăng đã phai nhòa đến khó mà nhận ra nổi. Văn học phần nào đó đã bị biến thành nơi cho tác giả bộc phát dục vọng cá nhân...
Táng Địa

Táng Địa

Táng thư bất táng nhân

DONATE

MOMO: 036 295 8408 | NGUYEN HOANG SON

BIDV: 311 10 00 090 4056 | NGUYEN HOANG SON


TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ