Nhĩ Căn: Cảm xúc qua từng bộ truyện

Họ Bạch | | 237

Tác giả Huyền huyễn

Nhĩ Căn: "Có một câu, có thể ví dụ cho câu chuyện này." một câu chuyện đang được chấp bút?

"Trầm mê trong liệt hỏa,

chỉ có bất tử phượng hoàng,

đôi cánh dù cháy tan,

cũng muốn ý chí ở thiên đàng bay lượn!"

 

Dưới đây là nguyên trích dẫn của lão.

 

"Cảm nghĩ sau 12 năm sáng tác kiếm cơm.

Bất tri bấc giác, Tam Thốn Nhân Gian kết thúc đã được vài tháng, mà từ khi ta bắt đầu viết lách đến nay, cũng đã 12 năm.

Nhớ lại lúc ban đầu, năm 200 9 viết ra Tiên Nghịch, kết duyên cùng văn học mạng, ta cũng giống như Vương Lâm, khí thế hăng hái, một đường quật khởi, thỏa chí viết ra nhân sinh của chính mình.

Cầu Ma sau đó, bởi vì vấn đề thành tích, ta trải qua mơ hồ, trải qua nản chí, để rồi, đến cuối cùng, ta tìm về sự biến hóa trong tâm mình - tâm biến, và Cầu Ma đã ra đời như thế.

Nhưng, ta cảm thấy, ta không thể dành cả đời chỉ để viết Tiên Nghịch 1, Tiên Nghịch 2, Tiên Nghịch 3, Tiên Nghịch 4, . . .

Vậy nên, một bên ta viết Cầu Ma, một bên ta lần mò, tìm kiếm con đường cho tiểu thuyết tiên hiệp của mình.

Ngày viết xong Cầu Ma, ta đã có một ý tưởng.

Trước nay, những tiểu thuyết tiên hiệp trên mạng, phần lớn là khổ đại cừu thâm, văn phong nghiêm túc gai góc, tính cách nhân vật phần nhiều chỉ có một kiểu, lấy kiên nghị tu hành làm chủ đạo, nói trăm truyện như một cũng có chút k HOA trương, nhưng thật sự đã có dấu hiệu như vậy.

Ta muốn thử một chút, viết về một nhân vật chính với văn phong nhẹ nhàng, có một điểm đặc biệt nào đó thú vị.

Thế là, mang theo ý tưởng mông lung này, cuối năm 2013, đầu năm 2014, ta đã sáng tác Ngã Dục Phong Thiên, giảm bớt huyết cừu sát phạt, tăng thêm cảm giác nhẹ nhàng vui vẻ, cho Mạnh Hạo cái tính cách tham tiền thích bắt người ta viết giấy nợ.

Chưa từng viết qua bao giờ, lại thêm tiểu thuyết mạng lúc ấy, thể loại như vậy như lông phượng sừng lân, thế nên lúc viết, ta bỡ ngỡ vô cùng, và rồi cứ viết cứ viết, rồi trở thành Mệnh ta như yêu, muốn phong trời cao- Ngã Dục Phong Thiên.

Còn đạo lộ nửa bộ sau, thì vẫn như trước kia.

Nhưng ta lại cảm thấy, ta còn có thể tiếp tục thử nghiệm. Ngã Dục Phong Thiên đã cho ta kinh nghiệm viết theo văn phong nhẹ nhàng, thế nên cuối năm 201 5, đầu năm 2016, ta sáng tác Nhất Niệm Vĩnh Hằng.

Một Bạch Tiểu Thuần vừa sợ chết vừa thích khoe khoang, nhưng lại không thiếu phần dũng cảm.

Những tính cách mâu thuẫn nhau, không ngừng va chạm trong con người hắn, vì thế mà có một loạt chuyện xưa trong Nhất Niệm Vĩnh Hằng.

So với Vương Lâm, Mạnh Hạo, Tô Minh, thì Bạch Tiểu Thuần chính là may mắn của ta.

Tuy rất nhiều độc giả không thích hắn, nhưng khi bầu không khí tiểu thuyết trên mạng từ khổ đại cừu thâm chuyển dần thành nhẹ nhàng vui vẻ, đã chứng minh phán đoán của ta trước đó, mức độ nào đó là chính xác.

Nhưng, thực ra, ta còn có một cái ý tưởng, đó là sẽ gọi đây là thể loại khủng bố tiên hiệp, nghĩa cũng như tên, chính là tiểu thuyết khủng bố kết hợp với tiểu thuyết tiên hiệp. Độc giả đã đọc qua tác phẩm của ta, hẳn đều có thể cảm giác được, trong Ngã Dục Phong Thiên cùng Nhất Niệm Vĩnh Hằng, ta đã từng thử qua vài lần, nhưng sau khi thêm rồi bỏ, cuối cùng ta đã quyết định bỏ đi.

Nguyên nhân rất đơn giản, vì ta cứ viết cứ viết, viết rồi chính ta cũng sợ hãi . . .

Tiếp sau đó là Tam Thốn Nhân Gian, bộ Tam Thốn Nhân Gian này, ta kỳ thật rất không hài lòng, cực kỳ cực kỳ không hài lòng, đây cũng là một nguyên nhân tới bây giờ ta mới viết cảm nghĩ này.

Ta không hài lòng với kết cấu của bộ truyện, ta không hài lòng với những trường đoạn của bộ truyện, ta lại càng không hài lòng nhất chính là tình trạng của mình mấy năm nay, nhưng ta thật sự thích bộ truyện này . . .

Tập thể độc giả to lớn, cảm tạ mọi người đã luôn bầu bạn với ta, có người 12 năm, có người 7, 8 năm, có người năm ba năm, . . . Rất cảm tạ mọi người, ta xin lỗi, ta đã không viết tốt bộ truyện này.

Mấy năm nay, đã xảy ra rất nhiều chuyện. Thật sự thì từ 1/ 4 cuối của bộ Nhất Niệm Vĩnh Hằng, tinh thần ta đã loạn, bởi vì ta ly hôn, lại thêm bị bệnh trầm cảm.

Ta đã không thể hừng hực khí thế viết tốt đoạn sau cho Nhất Niệm Vĩnh Hằng, ta thật lòng xin lỗi.

Tam Thốn Nhân Gian này, theo như kế hoạch ban đầu, ta dự tính sẽ lại viết ra một nhân vật chính sát phạt quyết đoán như Vương Lâm, bởi vì ta cảm thấy, ta không thể viết tốt loại văn chương nhẹ nhàng được nữa.

Nhưng ta cứ do dự mãi, rồi cuối cùng cũng không viết như vậy, vì với trạng thái tinh thần này, ta sợ chính mình sẽ viết đến điên loạn. Ta muốn nhẹ nhàng, ta muốn vui sướng, ta muốn cười thật to! Vậy là, một bộ Tam Thốn Nhân Gian cứ vậy ra đời, khác hẳn với dự tính ban đầu của ta. Từ cái tên của nhân vật chính - Vương Bảo Nhạc, mọi người hẳn là có thể nhận ra phần nào mọi chuyện.

Còn bệnh trầm cảm, ta không uống thuốc. Khoảng thời gian đó, ta thông qua tập thể hình, thông qua chạy bộ, thông qua vận động cường độ cao, phóng thích hết những cảm xúc trong nội tâm, cân nặng cũng từ 130kg, xuống còn 85kg.

Khoảng thời gian này, là khoảng thời gian ta viết Tam Thốn Nhân Gian. Có một trường đoạn, được viết chính ngay lúc bệnh trầm cảm của ta tái phát. Lúc ấy ta không muốn nói với các bạn, không muốn nói với bất kì ai, ta chỉ muốn an tĩnh một mình.

Sau khi chạy bộ ta bắt đầu hồi phục, mở ra những thay đổi mới, cho đến khi viết đến nửa bộ sau Tam Thốn, có một ngày, ta bỗng nhiên có cảm giác, ta . . . hồi phục hoàn toàn!

Ta không hài lòng bộ truyện này, nhưng ta muốn cảm ơn nó, ở mức độ nào đó, nó đã chữa khỏi cho ta.

Tam Thốn Nhân Gian, nhân gian của các bạn, nhân gian của Vương Bảo Nhạc, cũng là nhân gian của ta.

°°°

Nói xong chuyện quá khứ, lại nói một chút chuyện của hiện tại.

Ta bây giờ, mỗi ngày ăn no ngủ kĩ, tinh thần được thả lỏng rất nhiều. Đồng thời ta cũng đang cân nhắc những chi tiết cho bộ truyện tiếp theo, ở trong đầu ta, không ngừng ấp ủ, không ngừng hoàn thiện.

Chờ tới một ngày, khi những ấp ủ trong đầu ta đã chín mùi, thời điểm nó bùng nổ, chính là thời điểm ta một lần nữa đặt tay lên bàn phím.

Một ngày này, không xa.

Chuyện cuối cùng ta muốn nói, là ta thích những câu chuyện trong bộ truyện sắp tới, nó rất đặc biệt, rất mới lạ, rất nhiệt huyết, ta tin mọi người nhất định cũng sẽ thích.

Có một câu, có thể ví dụ cho câu chuyện này.

" Trầm mê trong liệt hỏa, chỉ có bất tử phượng hoàng, đôi cánh dù cháy tan, cũng muốn ý chí ở thiên đàng bay lượn! "

Chúc mọi người thân thể khỏe mạnh, vui vẻ sung sướng, hạnh phúc mỹ mãn, sự nghiệp thuận lợi, vĩnh viễn không thư hoang!"


Nhĩ Căn.

Ngày 02 tháng 11 năm 2021.


Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

Lữ thiên thụ

dục thần Lữ thiên thụ

Hảo bài hay.................👍

một tháng trước


TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ QUẢNG CÁO

+84362958408

Telegram

tienhienthuvien@vidian.me

LIÊN KẾT

© 2020 - © 2022 All Right Reserved. Designed and Developed by Tiên Hiền Thư Viện

UP TOP