Những nhân vật nữ trọng yếu tiểu thuyết Tiên Nghịch

Táng Địa | 2021-01-12 | 4833

    Ái tình giống như một dòng sông, tả ngạn là vui vẻ ngàn năm không phai, hữu ngạn là ánh sáng trầm mặc vĩnh hằng, chính giữa chảy xuôi là những năm tháng đằng đẵng cô đơn lạnh lẽo.

Thiến Mai nàng, ơn nghĩa vơi đầy
Mộc Băng Mi, tuyệt sắc giai nhân
Hồng Điệp nàng, cũng đầy kỷ niệm
Tử Phượng nàng, một khối tình si
Sao “hắn” chẳng quên, một Uyển nhi …

 

Những nhân vật nữ trọng yếu tiểu thuyết Tiên Nghịch

 

Lý Thiến Mai – Ơn nghĩa vơi đầy

Trong cầu vồng là một cô gái dung mạo cực kỳ xinh đẹp, chỉ có một điều kỳ quái chính là mái tóc màu xanh lam. Trong Vân Hải tinh vực chỉ có một người mái tóc thế này, đó chính là Lý Thiến Mai của Phá Thiên Tông cấp chín. Năm tuổi tu đạo, bảy tuổi Trúc Cơ, mười chín tuổi Kết Đan, hai mươi sáu tuổi Nguyên Anh, ba mươi bảy tuổi Hóa Thần, bốn mươi lăm tuổi Anh Biến, sáu mươi mốt tuổi Vấn Đỉnh. Sau trăm năm tu đạo đã tiến lên Âm Hư đỉnh phong.

Sau đó được Phá Thiên Tông dốc toàn lực bồi dưỡng, sau khi tu đạo hơn bốn trăm năm thì đạt đến Khuy Niết đại viên mãn, ba trăm năm sau trở thành tu sĩ Tịnh Niết trung kỳ.

Lại trải qua hơn năm trăm năm rèn luyện kinh nghiệm, là một vị nhỏ tuổi nhất đứng trong hàng ngũ những tu sĩ Toái Niết của Phá Thiên Tông. Đến ngày nay nàng đã tu đạo hơn một ngàn hai trăm năm, tu vi đã đạt đến Toái Niết hậu kỳ trong Vân Hải tinh vực. Nàng tên Lý Thiến Mai, chính là một truyền kỳ!

 

Mộc Băng Mi – Tuyệt sắc giai nhân

Giống như một đóa hoa Bách Hợp nở trong u cốc, tỏa ra hương thơm trong cô quạnh, giống như một lữ khách giẫm chân lên quê người. Vẻ đẹp của nàng giống như không nên tồn tại giữa thiên địa, giống như một tiên tử chính thức, dù lạnh lùng ngồi đó nhưng cũng bắt buộc tu sĩ khắp bốn phía đảo mắt qua. Nhưng khác tiên tử nàng rất lạnh lùng, cô độc dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa phẩn phất đều không liên hệ tới nàng.

Năm xưa khi từ biệt trên Côn Hư thì nàng và hắn đã trở thành người xa lạ, dù gặp lại cũng chỉ là thoáng qua như mây gió mà thôi.

Hình như ông trời đã sắp đặt để hai người chỉ là quen thuộc, không xa lạ gì nhưng lại lạnh lùng, cuối cùng vấn đề này sẽ vĩnh viễn và vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Giống như lời nói của Vương Lâm vừa rồi, Mộc Băng Mi dù không phải là hồng nhan của hắn nhưng lại là mẫu thân của Vương Bình. Bất cứ ai dám buông lời tục tĩu, dâm tà khinh nhờn nàng, đấy là chuyện Vương Lâm tuyệt đối không cho phép.

 

Tây Tử Phượng – Một khối tình si không lối thoát

“…-Ta đã nghĩ cẩn thận rồi. Ta không muốn làm đệ tử của chàng…vĩnh viễn không muốn!
-Thọ nguyên và sinh cơ của tu sĩ chúng ta dài đằng đẵng, tính mạng chúng ta không biết bao lâu mới chấm dứt. Ta chỉ muốn một năm trong đời chàng!
chỉ một năm thôi là đủ rồi…chàng bảo vệ giới nội ba năm, vậy thì ta sẽ ở đây cùng chàng một năm…
Tây Tử Phượng nhẹ giọng nói.
Vương Lâm trầm mặc, thủy chung vẫn nhắm mắt, không nói bất cứ lời nào.
-Sau một năm ta sẽ rời đi, nếu phải chết thì sẽ tan thành mây khói, nếu còn sống thì sẽ dốc lòng tu luyện.
Chàng có thể không nói, có thể không nhìn chàng nhưng ta sẽ ở nơi này, chàng có đuổi cũng không đi.
Tây Tử Phượng không thèm để ý tới thái độ của Vương Lâm, khoanh chân ngồi xuống bên cạnh hắn yên lặng nhìn hắn.
Nàng vốn là một nữ tử xinh đẹp, trong năm tháng tang thương lúc này ở bên cạnh Vương Lâm, nàng như được trở về hơn một ngàn năm trước, về lại năm đó. Vương Lâm vốn là người đầu tiên nàng thích, cũng là người cuối cùng. Giữa quá trình này là thời gian dài vô tận. Nàng không còn trẻ nữa. Nàng thậm chí có thể cảm nhận được, trong lòng Vương Lâm hẳn là không có mình. Dù sao thì nàng và hắn cũng chỉ gặp nhau trong thời gian ngắn ngủi. Có lẽ trong cuộc đời hắn nàng cũng chỉ là một người khách qua đường mà thôi.
Tất cả mọi chuyện này đều hiểu rõ. Tây Tử Phượng cũng không cầu được ở cạnh hắn tới vĩnh hằng. Nàng chỉ cần một năm, một năm làm bạn, chấm dứt tình yêu say đắm trong đời. Nàng là một nữ tử không có dũng khí. Nhưng hiện giờ nàng lại vất vả tụ toàn bộ dũng khí của mình để nói với Vương Lâm những lời này. Đừng thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh như vậy, trong lòng nàng đang rất hồi hộp. Nàng sợ bị cự tuyệt, sợ rằng Vương Lâm ngay cả một năm cũng không cho nàng.
Nàng nhìn Vương Lâm, cắn môi dưới.
-Ngươi đi đi.
Vương Lâm không mở mắt, không nhìn nàng, bình thản nói một câu.
Một câu này dường như lấy đi hết thảy lực lượng của Tây Tử Phượng, khiến sắc mặt nàng lập tức tái nhợt.
-Ta chỉ cần một năm… Vương Lâm, cho ta thời gian một năm có được không…
Thấy Vương Lâm trầm mặc giọng nói của Tây Tử Phượng vang lên run rẩy. Hai mắt nàng đã ngân ngấn nước mắt. Nàng là một nữ tử nhu nhược nhưng nước mắt trong đời nàng rơi không nhiều.
chỉ có mấy lần, hầu hết đều là do thân ảnh khiến nàng không thể quên được đang ở trước mặt
-Nghiệt duyên…
Lời nói của sư tôn năm đó giống như còn đang văng vẳng bên tai nàng.
-Một năm, Chỉ một năm cũng không được sao!! Vương Lâm, ta biết chàng không thế tiếp nhận ta, nhưng ta chỉ muốn thời gian một năm. Một năm là quá dài sao…
Vương Lâm vẫn trầm mặc, không mở mắt. Dáng vẻ của hắn khiến trái tim Tây Tử Phượng đau đớn vô cùng, cất tiếng cười thảm lảo đảo đứng lên, lùi lại vài bước. Nàng cảm thấy bản thân thật buồn cười, ở nơi này lẩm bẩm lầu bầu, cuối cùng một câu của hắn giống như dao sắc đâm vào trong lòng mình. Cảm giác này thật đau đớn, rất đau.
Thở dài một tiếng, Vương Lâm mở hai mắt, nhìn về phía Tây Tử Phượng. Trong ký ức của hắn cũng không phải không có thân ảnh nữ tử này. Ánh mắt hắn nhu hòa dần, nhẹ giọng nói.
-Cho nàng một năm!…”

 

Lý Mộ Uyển – Mối tình khắc cốt ghi tâm

Lý Mộ Uyển, nàng cùng Vương Lâm có duyên gặp gỡ tại tu ma hải, mới đầu chỉ có ân nghĩa rồi sau đó nảy nở tình cảm. Nàng cũng chính là nguyên nhân lớn nhất để Vương Lâm chống đối lại thiên đạo. Trời khiến ngươi chết, ta cũng sẽ cướp ngươi về! Đây là một hứa hẹn, cũng là sự tuyên chiến Vương Lâm cùng với trời quyết đấu! Là mối tình thuỷ chung không thể nào quên.

Vương Lâm! Ta nguyện buông tha cho tất cả, chẳng sợ tất cả những vì sao trên trời đều rơi xuống. Chỉ cần có ngươi bên cạnh, thì hai mắt của ngươi trong lòng ta, chính là nhưng ngôi sao sáng nhất.

Vương Lâm! Ta nguyện bỏ qua tất cả, chẳng sợ kiếp trước kiếp này luân hồi khiến hồn phách ta tàn lụi, cũng không trở ngại ta không bỏ được ngươi.

Vương Lâm! Ta nguyện mất đi toàn bộ, chẳng sợ sinh mạng mất đi, chẳng sợ năm tháng tàn lụi, chỉ cần ký ức vĩnh viễn không tàn tạ.

Uyển nhi! Nàng đợi ta ba trăm năm, Vương Lâm ta chẳng có cách nào báo đáp nàng, đành thủ hộ nàng cho đến khi nàng thức tỉnh, cho đến khi ta hồn phi phách tán mới thôi.

Vương Lâm nhìn Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, rất lâu… Rất lâu… – Nếu như tất cả những điều này có thể đổi được một kỳ tích, ta sẽ chờ, ta sẽ thủ hộ, một năm, mười năm, trăm năm, ngàn năm… Đến hết cuộc đời này.

Uyển nhi, dù ta phá vỡ cả tinh không, cũng phải tìm ra được hình bóng của nàng.
 
Uyển nhi, ta sẽ lấy ngọn lửa thiêu đốt cả bầu trời, để cho nàng không còn lý do gì để nhắm mắt nữa.
 
Uyển nhi, ta sẽ lấy sấm sét giáng xuống cả thế giới, để cho nàng nghe thấy được thanh âm của ta.
 
Uyển nhi, ta sẽ đi hàng vạn vạn dặm, đi qua tất cả thế giới, để tìm cho bằng được hơi thở của nàng.
 
Uyển nhi, ta sẽ nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí tiên, phá vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng ở trước mặt nàng, để cho nàng phải mở đôi mắt có thể khiến ta bình tĩnh lại.
 
Uyển nhi, hồn của nàng đang ở đâu!

-----------------

    Viết xuống "Những nhân vật nữ trọng yếu tiểu thuyết Tiên Nghịch" không dễ, mọi người tán dương chính là động lực để tiểu biên tiếp tục kiên trì viết tiếp! Hẹn gặp lại a...



Từ khóa:

nhân vật trọng yếu trong tiểu thuyết tiên nghịch, nhân vật nữ chính, tiểu thuyết tiên nghịch, tóm tắt tiên nghịch, mê đọc truyện, review truyện, tóm tắt truyện

Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

    Bằng hữu tới nói 2 câu đi...


TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ