Tiên Nghịch

Táng Địa | | 2414

Review Tiên hiệp

review tiên nghịch

Tác giả: Nhĩ Căn

Thể loại: Phàm nhân lưu - Tiên Hiệp

Tình trạng: FULL Dịch

Reviewer: tiểu toán bàn - BNS

 

  • Giới thiệu:

Tiên Nghịch là câu chuyện Tiên Hiệp kể về Vương Lâm - một thiếu niên bình thường, may mắn được gia nhập vào một môn phái tu tiên xuống dốc của nước Triệu, vì thiếu linh căn, vì một hiểu nhầm tai hại, vì một khối thiết tinh và nhờ có được một "Thần Bí Hạt Châu". Vương Lâm đã bước lên con đường tu tiên và trên con đường này, hắn sẽ đối mặt với chuyện gì?

 

    Nhân vật chính là Vương Lâm, thuộc dạng lãnh khốc, quyết đoán, cơ trí, nhưng nhiều lúc cũng điên cuồng vì gia đình, đạo lữ, quê hương của mình.

    Phải nói quá trình tu tiên của Vương Lâm trong truyện này mới thật sự gọi là tu tiên (trước giờ mình đọc mà đem lại cảm giác tiên hiệp đúng nghĩa chỉ có 2 bộ, một là Phàm Nhân Tu Tiên, hai là Tiên Nghịch, chắc là do 2 bộ này mình đọc đầu tiên nên cảm giác đặc biệt hơn.) Từ một phàm nhân tư chất không được, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, vui có, buồn có. Có lúc phải đoạt xá sống lại, có lúc phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, có khi vì sinh tồn phải ẩn nhẫn, có khi lại bất chấp tính mạng vì lý tưởng, mục tiêu… Hay có lúc được vạn người kính ngưỡng, có lúc lại cùng cả thiên hạ là địch… Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện.

    Truyện này đoạn đầu hơi thiếu hấp dẫn nhưng càng về sau càng hay, nhất là từ khúc cảm ngộ ý cảnh để Hóa Thần. Truyện đặc sắc ở những lúc hóa phàm, luận đạo, những lúc thi triển “mộng đạo” thuật, đoạn sống với Lý Mộ Uyển hay sống với con trai Vương Bình một đời….Tất cả đều rất sâu sắc.

    Nhiều đoạn đọc khiến ta cảm giác nhân sinh như mộng ảo, đời người sinh lão bệnh tử có gì quan trọng, thiên đạo vô tình mấy ai hiểu rõ, luân hồi chỉ là một vòng tròn, kẻ không hiểu bị lạc chẳng lối ra, người ngộ rồi chọn điểm nào cũng được giải thoát.

    “Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…” Tiên Nghịch – Nhĩ Căn.

 


Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

Tiểu Tử

chân mệnh Tiểu Tử

Mộng tựa nhân sinh chưa tỉnh, nhân sinh đùa giỡn ta là ai. Mộng là sinh, tỉnh lại là tử, hay nói mộng là tử, tỉnh lại mới là sinh. Trong tích tắc sinh tử này, có lẽ cũng không phân biệt được đâu là thật giả, với nhân sinh. Nhân sinh có lẽ là một sự luân hồi, có lẽ cũng là một hồi nhân quả. Chỉ là khi nào mới tỉnh.

5 tháng trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Vương Lâm

Vương Lâm

Người trong thiên địa, phải có cái tâm nghịch hành… kẻ hiểu rõ trắng đen trải qua trăm năm cũng chỉ như khách qua đường… đời là giống mộng, vui thì sao… mà buồn thì sao…

2 năm trước

Bởi Vì Đam Mê

Bởi Vì Đam Mê

bán hành slcl < Trích : Bố Tiêu Dao Tử > ahihi

2 năm trước

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước

Phi Tiên Đế

Phi Tiên Đế

Đại đạo vô biên, Quay đầu là bờ, A di Đà Phật@@

2 năm trước


Táng Địa

Táng Địa

thánh hoàng

HỘ THIÊN GIÁO

TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ QUẢNG CÁO

+84362958408

Telegram

tienhienthuvien@vidian.me

LIÊN KẾT

© 2020 - © 2022 All Right Reserved. Designed and Developed by Tiên Hiền Thư Viện