Tiên Nghịch: Thanh Thủy Thiên Quân

Táng Địa | | 1442

Tiêu điểm nhân vật Tiên hiệp Nhiệt huyết

    Thanh Thủy Tiên Quân (清水仙君 – Qing Shui) là một nhân vật trong tiểu thuyết Tiên Nghịch của Nhĩ Căn. Bởi vì Vương Lâm tu luyện được thần thông Hô Phong mà nhận Vương Lầm làm sư đệ cách một đời, giúp đỡ và bảo vệ cho Vương Lâm thoát nguy hiểm rất nhiều lần.

 

 

THANH THỦY THIÊN QUÂN | 清水仙君

Tên đầy đủ:  Thanh Thủy
Tên tiếng trung:  清水仙君 – Qing Shui
Giới tính:  Nam
Tu vi:  Không Niết Sơ Kỳ, Bước Thứ Ba
Thân Phận:  Thái tử của Thanh Thủy Quốc
Sư Phụ:  Tiên Đế Bạch Phàm`
Vợ:  Hàm Yên
Con:  Chuyển thế thành Hồng Điệp
Thần Thông: Cực cảnh, Hô Phong Hoán Vũ, Vãi Đậu Thành Binh, Sơn Băng Địa Liệt, Âm Nguyệt Hữu Tình

 

GIỚI THIỆU

Thanh Thủy Tiên Quân, thái tử của quốc gia Thanh Thủy trong giới tu chân thời thượng cổ, nước mất nhà tan sau thu hoạch được Cực Cảnh, bái nhập Tu Chân giới về sau trở về trả thù.

Cuối cùng, ông phi thăng đến Lôi Chi Tiên Giới và bái nhập Tiên Đế Bạch Phàm môn hạ.

Ông có vợ là Hàm Yên và một người con gái, sau khi chuyển kiếp, trở thành Hồng Điệp.

Bởi vì điên mà tại Lôi Tiên Giới gây nên sát kiếp, dẫn đến thê tử tử vong và trong cơn bi phẫn, đã tự sát và phong ấn bản thân ở Lôi Chi Tiên Giới.

Tu vi của ông là Cửu Phẩm Tiên Quân, tương đương với Toái Niết Viên Mãn.

Thanh Thủy Tiên Quân là một trong bảy phách của Thất Thải Tiên Tôn, cả đời long đong nhiều khó khăn, giết chóc ngập trời, tính cách lãnh khốc.

Nhưng lại phi thường trọng tình bao che khuyết điểm, tính cách cùng kinh lịch cùng nhân vật chính Vương Lâm cực kỳ tương tự.

Sau khi thừa nhận Vương Lâm là sư đệ cách một đời, ông từng nói: “Ngươi là sư đệ của Thanh Thủy ta, thì không ai có thể làm hại ngươi được”.

Ông nhiều lần giúp đỡ Vương Lâm và truyền thụ cho anh sáu đạo thuật của Bạch Phàm: Hô Phong Hoán Vũ, Vãi Đậu Thành Binh, Sơn Băng Địa Liệt, Âm Nguyệt Hữu Tình, là Vương Lâm đúng nghĩa sư huynh.

Sử dụng Sát Lục Bản Nguyên Đại Thành để oanh mở Không Môn và đạt được tu vi Không Niết Sơ Kỳ, Bước Thứ Ba, chiến lực của ông có thể sánh ngang với tu sĩ Không Niết viên mãn.

Khi trở thành Đại Năng Bước Thứ Ba, ông đã tặng cho Vương Lâm thanh kiếm Sát Lục do bản nguyên hóa thành, giúp Vương Lâm cũng đạt được Sát Lục Bản Nguyên.

Trong chương cuối của Động Phủ giới, Thanh Thủy Tiên Quân đã chuyển kiếp đến Tiên Cương Đại Lục và tự mình khôi phục ký ức, cả đời từ đầu đến cuối chấp nhất tại tìm kiếm phương pháp phục sinh thê tử.

 

KINH LỊCH NHÂN SINH

 Trong Tiên Giới Lôi Chi, có một người tên là Thanh Thủy, người này tu vi cao thâm, thậm chí còn sở hữu cực cảnh trong truyền thuyết! Là thái tử của nước Thanh Thủy trong giới tu chân thời thượng cổ!

Sau khi phi thăng Tiên Giới, người này đã đến Tiên Giới Lôi Chi, thậm chí cuối cùng còn trở thành tiên quân.

Nhưng vào thời kỳ đầu Tiên Giới tan vỡ, không hiểu sao người này lại xảy ra biến cố kinh hoàng, thay đổi hoàn toàn phong cách hành sự trước đây, như ma quỷ nhấc lên sát kiếp!

Các tiên nhân trong Tiên Giới cùng nhau vây công, nhưng vì người này sở hữu thần thông cực cảnh nên đã tạo thành vô tận giết chóc.

Cuối cùng tiên đế Bạch Phàm ra tay, đánh bại người này, nhưng lại không nỡ giết.

Trong lúc tiến thoái lưỡng nan, người này giống như thần thức đã trở lại, dường như mọi chuyện trước đó chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh lại, người này mới biết mình đã tàn sát rất nhiều tiên nhân.

Trong số những người bị ông ta giết có bạn bè, đệ tử, thậm chí cả con cháu đời sau của ông ta, quan trọng nhất là trong số những người ông ta giết còn có một người là đạo lữ đã ở bên ông ta hàng vạn năm!

Cảnh tượng ấy, khiến người này bi phẫn tột độ, tự tay tru diệt thân nhân cùng đạo lữ, tạo thành vô biên giết chóc, nhưng ông ta lại lập tức hồi phục ma niệm, vào khoảnh khắc sắp mất đi thần trí, ông ta đã giãy giụa vung kiếm tự sát, nguyên thần và nhục thân tan vỡ, thậm chí còn dùng pháp bảo của mình phong ấn chi tuyền, chia toàn bộ Nguyên Thần và Nhục Thân thành chín phần để phong ấn.

Tiên đế Bạch Phàm cảm thấy đau buồn, trên chín phong ấn của ông ta, bố trí trận pháp chữa thương! Hy vọng một ngày nào đó, người này có thể hoàn toàn tỉnh táo!

Tiên đế Bạch Phàm làm như vậy là vì Thanh Thủy là đệ tử duy nhất của ông ta, thậm chí còn được ca ngợi là người có hy vọng nhất trở thành tiên đế trong Lôi Chi Tiên Giới!

Trong Sát Vực giới, một xoáy nước khổng lồ bất ngờ xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của các tu sĩ ở đây, nhưng trong nháy mắt, một giọng nói âm u đã lan tỏa khắp nơi. “Bản quân là Thanh Thủy của Lôi Chi Tiên Giới, hôm nay, đến lấy đồ cũ, diệt giới này!”.

“Vương Lâm, ngươi đáp ứng ta một sự kiện!”, thanh thủy tiếng cười ẩn chứa một cỗ quyết đoán, hắn nhìn về phía Vương Lâm. Vương Lâm không nói gì, chỉ gật đầu.

“Nếu có một ngày ta chết đi, nếu như ta còn có hoàn chỉnh thi thể, như vậy mang theo hắn, táng tại quê hương của ta, trên bia mộ, không nên để lại tên, một trượng chi thổ,

Liền ta tốt nhất Quy Khư”, Thanh Thủy nhìn lên bầu trời.

“Nếu như nhà cũng không còn nữa thì sao…” Vương Lâm im lặng, rất lâu sau mới từ từ mở miệng. “Vậy thì chôn ở giữa trời đất”.

“Tiên đế Bạch Phàm hô phong, cũng chỉ đến thế!” Huyết Thần Tử ánh mắt yêu dị sáng rực, tay phải hư không chụp lấy, liền chụp về phía Vương Lâm.

Ngay lúc này! Toàn bộ vạn trượng tinh không, lập tức tràn ngập sát khí không thể tưởng tượng nổi, không chỉ vậy, trong khoảnh khắc này, tất cả tu sĩ trong La Thiên Nam Vực đều có thể cảm nhận được một luồng sát khí trong sức mạnh trời đất, mức độ nồng đậm của sát khí này khiến nhiều tu sĩ trực tiếp phun ra máu tươi, mặc dù không chết nhưng lại bị thương.

“Danh xưng sư tôn Thanh Thủy của ta, ngươi dám nhắc lại lần nữa không!” Một luồng sát khí nồng đậm như thể có thể xé toạc trời đất này, mang theo lời lẽ âm trầm, ngay khi lời nói của Huyết Thần Tử vừa dứt, đột nhiên xuất hiện dưới bầu trời đầy sao này. “Ngươi dám trước mặt ta, nhắc lại lời nói vừa rồi không!” Thanh Thủy khoanh tay, sắc mặt lạnh lùng, mang theo vẻ kiêu ngạo, bình tĩnh nói.

Khi nói chuyện, trong mắt phải của Thanh Thủy, ánh sáng đỏ sẫm cực kỳ nồng đậm, thậm chí còn xuyên ra ngoài mắt phải, như thể bên trong chứa đựng một sức mạnh hủy thiên diệt địa, khiến toàn thân ông ta trông thật kinh hoàng.

Huyết Thần Tử đôi mắt yêu quang lóe lên, trầm giọng nói: “Thanh Thủy tiên quân, giữa ta và ngươi không có thù oán, nếu vì lời nói của lão phu mới rồi, lão phu thu hồi là được! Ngày khác ngươi ta còn phải cùng nhau đến Liên Minh Tinh Vực, đến lúc đó lão phu tự sẽ tìm cơ hội bù đắp lời nói hôm nay! Tuy nhiên, tên tiểu tử này có ân oán với nhà họ Diêu của ta, còn mong tiên quân đừng xen vào, nếu không sẽ làm tổn thương hòa khí!”

Sắc mặt Thanh Thủy vẫn lạnh lùng, thân hình bước về phía trước một bước, hướng về phía Huyết Thần Tử, trong miệng bình tĩnh nói: “Sư đệ này của ta học nghệ không tinh, trêu chọc người nhà họ Diêu của ngươi, nhưng thì sao chứ?”

“Hắn đã học được hô phong, vậy thì chính là truyền nhân cách đời của sư tôn ta, với thân phận của hắn, đừng nói là nhà họ Diêu của ngươi, ngay cả tổ tiên nhà họ Diêu của ngươi năm xưa cũng không dám làm tổn thương hắn một sợi tóc!” Thanh Thủy lạnh lùng nói, tay phải chỉ về phía Huyết Thần Tử, lập tức sáu con hắc long trên bầu trời đầy sao cùng nhau gầm lên, há to miệng, thổi ra từng luồng âm phong khủng khiếp.

Huyết Thần Tử thân hình chấn động, lập tức lùi lại, hắn nhìn chằm chằm Thanh Thủy, quát lớn: “Thanh Thủy, ta kính ngươi là tiên quân, đừng ép người quá đáng! Ngươi ngủ say quá lâu, chẳng lẽ hồ đồ rồi sao, Vương Lâm này dù có học được hô phong thì sao có thể là sư đệ của ngươi!! Huống hồ hắn giết nhiều tộc nhân đời thứ ba của nhà họ Diêu của ta, ta đến giết hắn, thiên kinh địa nghĩa, ngươi dựa vào đâu mà quản, Thanh Thủy lão phu không sợ ngươi, đừng ép ta!”.

“Ngay cả khi hắn thực sự làm sai, cũng chỉ có ta mới được thay sư tôn dạy hắn, ngươi không có tư cách đó!” Thanh Thủy Tiên Quân lạnh lùng, sáu con hắc long bên ngoài cơ thể ông ta lập tức gầm lên, phun ra âm phong.

“Ngươi khiến Vương Lâm phun ra một ngụm máu, ta sẽ lấy mạng người này!” Thanh Thủy rất bình thản nói.

“Lão phu vừa rồi không hề thiên vị, Thanh Thủy, ngươi làm như vậy, nếu không đưa ra lời giải thích, hôm nay lão phu, dù phải bỏ mặc việc phong tiên không làm, cũng phải chiến đấu với ngươi!” Diêm Lôi Tử nhìn chằm chằm Thanh Thủy, trầm giọng nói.

“Chỉ là sơ suất, nếu ngươi muốn chiến đấu, vậy thì chiến đấu!” Mắt phải của Thanh Thủy lóe lên ánh sáng đỏ, từ sau khi hấp thụ thiên kiếp, cực cảnh của ông ta đã có chút khôi phục, phong cách hành sự năm xưa dần dần bộc lộ.

Giết người, không cần lý do, nếu thật sự nói có nguyên nhân, thì đó chính là bảo vệ người mình! Ông ta không thể báo đáp ân tình của sư tôn, mặc dù sư tôn năm xưa chỉ nói đùa, nhưng lúc này ông ta lại rất nghiêm túc, rất coi trọng từng lời của sư tôn năm xưa, trong lòng ông ta, Vương Lâm chính là sư đệ của mình, có ông ta ở đây, không ai được phép bắt nạt Vương Lâm!

Trên tay Thanh Thủy cầm một vật, vật này chính là chiếc trâm tím, nhìn vào vật này, ánh mắt Thanh Thủy dần trở nên dịu dàng, chỉ là sự dịu dàng này lại ẩn chứa một nỗi buồn và nhớ nhung. “Tạo hóa trêu ngươi……” Thanh Thủy cả đời chỉ rơi lệ hai lần.

Lần đầu tiên là khi nước Thanh Thủy bị diệt, cha mẹ qua đời, một tu sĩ nhỏ bé như ông ta đã phải liều chết thoát thân, cảm giác bi phẫn tuyệt vọng đó khiến ông ta rơi nước mắt.

Lần thứ hai là khi ở Tiên Giới Lôi Chi, bản thân phát điên, sau khi tự tay giết chết người mình yêu nhất mới tỉnh lại, hối hận rơi lệ! Chiếc trâm này khơi gợi trong Thanh Thủy vô vàn hồi ức và suy nghĩ.

Ông ta vẫn nhớ, đó là ngày ông ta trở thành đệ tử của Bạch Phàm, ông ta đã tặng chiếc trâm này cho nàng.

Ông ta cũng không thể nào quên được những khoảnh khắc hạnh phúc đó.

Nội tâm đau nhói, khóe mắt Thanh Thủy rơi xuống giọt nước mắt thứ ba trong đời này “… Hàm Yên……”

Trước mắt Thanh Thủy hiện lên một cảnh tượng trong quá khứ, người vợ đã chết của ông ta, đôi mắt vô hồn, nhưng tay phải vẫn luôn nắm chặt chiếc trâm này.

Đầu nhọn của trâm cắm vào tim người phụ nữ, đâm sâu vào trong, máu theo trâm chảy xuống, nhỏ giọt xuống đất. “Thanh Thủy, thiếp không phải bị chàng giết, chính thiếp, thiếp tự giết mình… Chàng không cần phải khổ sở, không cần phải bi ai cả đời, chàng không làm thương tổn thiếp…”.”Phu quân trong lòng ta, là một nam tử đầu đội trời chân đạp đất. Hán không bởi vì nhất thời mà không có chí tiến thủ, lại càng không mờ mịt đần độn cả đời, mà là sẽ đem lực lượng hóa thành một niềm tin chấp nhất…Tìm ra hết thảy nguyên nhân!”.

“Vương Lâm, ta muốn giết người!” Thanh Thủy giơ tay phải lên, một nguồn gốc sát khí cực hạn của trời đất bộc phát ra từ trong cơ thể ông ta, ngưng tụ trên tay phải, khiến bàn tay này trong nháy mắt bị một luồng hàn khí màu đen bao phủ.

“Giết người sao… Tốt” Vương Lâm đứng dậy, bước một bước về phía bầu trời, gợn sóng dưới chân lan tỏa, trực tiếp biến mất trong trời đất.

Toàn thân Thanh Thủy bị băng giá bao phủ, cũng bước vào gợn sóng nơi Vương Lâm biến mất, cùng nhau biến mất không thấy đâu

==============

Với những thông tin chi tiết về “Thanh Thủy Tiên Quân | Tiểu sử thiên quân ngông cuồn nhất Tiên Nghịch” trong danh mục “Nhân Vật“. Hãy theo dõi Thư Viện Anime để đọc thêm nhiều truyện hay, hấp dẫn trong thời gian tới nhé!

===========

THƯ VIỆN ANIME

Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN


  • 2
  • 0

Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

Bằng hữu tới nói 2 câu đi...

TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ QUẢNG CÁO

LIÊN KẾT

google news tiktok