Trích đãn kinh điển của tiểu thuyết HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG

Quân Tiêu Dao | 2021-09-18 | 4846

Yêu, hận đan xen, rút cục ai mới là người yêu nàng thật lòng, ai mới là người nàng thật lòng trao chọn trái tim?

Hương Mật Tựa Khói Sương là câu chuyện tình yêu lãng mạn có ngọt ngào, có đau thương và thật sự sâu sắc. Với lối viết logic, hài hước và vô cùng hấp dẫn tác giả Điện Tuyến đã mở ra một cánh cửa cho độc giả đi vào thế giới của thần tiên. Mặc dù được thổi vào những yếu tố thần tiên nhưng câu chuyện tình yêu trong truyện vẫn hết sức gần gũi bởi ở đó chúng ta sẽ tìm thấy những rung cảm, những xúc động, những yêu hận đan xen.

Cẩm Mịch là con gái của Hoa Thần Tử Phân, nhưng lại bị phong điểm dưới dạng một quả bồ đào và giam giữ trong Thủy Kính vạn năm để hoàn toàn đoạn tuyệt với vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan.

Mặc dù Hoa Thần đã cho Cẩm Mịch uống Vẫn đan để diệt tình tuyệt ái nhưng cũng không thể tránh được mối lương duyên của nàng với Húc Phượng và Dạ Thần - hai người con của Thiên Đế. Một chữ duyên đã vô tình làm cho nàng rơi vào mối tình với một Húc Phượng mạnh mẽ, quyết liệt như lửa, một Dạ Thần sâu sắc ôn nhu như nước. Giữa một Húc Phượng rực rỡ lóa mắt như ánh mặt trời, một Dạ Thần tĩnh lặng dịu dàng như ánh trăng, Cẩm Mịch phải lựa chọn ra sao khi ngay cả yêu là gì nàng cũng không hề biết.

Thượng cổ, Thiên Nguyên hai mươi vạn năm, tiết sương giáng. Hoa Thần Tử Phân sau khi sinh hạ sinh con gái thì từ trần, trước khi lâm chung đã cho kỳ nữ uống một viên tuyệt tình đan, giao cho thuộc hạ bảo vệ bí mật về kỳ nữ, rồi đem nàng giấu vào trong “thuỷ kính” bốn vạn năm. Kỳ nữ này mang danh Cẩm Mịch.

Bốn ngàn năm sau, người con thứ của Thiên đế Hoả Thần Phượng Hoàng bị hại rơi vào “Thuỷ kính”, đã được Cẩm Mịch ngây thơ cứu giúp, hơn một trăm năm ở chung, Hoả Thần dần nảy sinh tình cảm với Cẩm Mịch.

Người con cả của Thiên đế là Dạ Thần và Hoả Thần Phượng Hoàng bất hoà với nhau, hắn vốn muốn lợi dụng Cẩm Mịch để bức hiếp Hoả Thần, nào ngờ lại bị Cẩm Mịch cuốn hút…

Nơi giao nhau giữa Thiên giới và Ma giới sâu thẳm không lường, cuộc chiến giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng cũng xảy ra. Nhưng nào ngờ, cú đánh cuối cùng không trúng đối phương mà cả hai lại đánh vào Cẩm Mịch mà họ vô cùng yêu…

Cẩm Mịch đã hồn siêu phách tán hay linh hồn vẫn còn vương vấn? Giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng người nàng yêu là ai? Thần tiên, yêu quái, người phàm, đâu mới là thân phận cuối cùng của nàng?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trích đãn kinh điển của tiểu thuyết HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG


Vạn vật đều có cách thức tự nhiên của nó, cơ duyên là trời định, nghịch lại tất tạo nghiệt

Một niệm lòng tham trỗi dậy, trăm ngàn chướng ngại tới.
--------------

1. "Vật đã tặng, không có ý định thu hồi, huống chi thứ ta để chỗ Cẩm Mịch tiên tử đâu chỉ có một cọng Phượng Linh. Nếu muốn trả thì trả hết tất cả, còn nếu không, dứt khoát đừng trả." (Húc Phượng)

2. "Ta không cần nàng làm người sống hay người chết của ta. Ta chỉ cần nàng làm người của ta." (Húc Phượng)

3. "Cảm ơn chàng đã cho ta biết dược ý nghĩa cuộc đời trong cuộc sống nhỏ bé tầm thường này." (Cẩm Mịch)

4. "Nàng yên tâm, những tiên tử này dù có tốt đẹp đến cỡ nào cũng không thể nào bước vào trái tim ta được. Trời đất bao la, nữ tử dù nhiều, nhưng trong lòng ta chỉ có một người là đẹp nhất. Húc Phượng đời này chỉ cưới một người." (Húc Phượng)

5. Cẩm Mịch: "Chúng ta có thể quay về như trước kia không?"

Húc Phượng: "Không thể nữa rồi! Hay là chúng ta bắt đầu lại từ đầu."

6. "Ta cưới nàng. Chờ ta trở về, làm Hoàng hậu của ta có được không?" (Tập vương Húc Phượng)

7. "Húc Phượng ta cả đời này chỉ cưới một người." (Húc Phượng)

8. "Hoa đã nở, cửa sổ cũng đã mở, nhưng làm sao mới có thể nhìn thấy người?

Nhìn thấy người, nghe thấy người, nhưng lại không thể yêu người." (Cẩm Mịch)

9. "Hoa nở, ta sẽ vẽ hoa

Hoa tàn, ta sẽ vẽ chính mình

Người đến, ta đương nhiên vẽ người

Người đi, ta sẽ vẽ một bức tranh hồi ức..." (Cẩm Mịch)

10. "Hoàn Đế Phượng Linh trên trời dưới đất chỉ có một chiếc, ta để nó lại cho nàng, nàng còn không hiểu được hay sao?" (Húc Phượng)

11. "Có một câu, chàng tin cũng được, không tin cũng được...Ta yêu chàng." (Cẩm Mịch)

12. "Để cho Mịch Nhi bất cứ lúc nào, bất kể ở đâu, chỉ cần ngẩng đầu là trông thấy đường về, nhớ đến phía cuối cầu vồng này có tòa nhà tường trắng ngói đen đơn sơ, còn có một người, còn có một Yểm Thú đang lặng lẽ chờ nàng." (Nhuận Ngọc)

13. "Điều ta muốn thực không nhiều, chẳng cần nàng yêu ta sâu đậm, chỉ cần nàng mỗi ngày thích ta một chút, từng ngày rồi từng tháng, từng tháng rồi từng năm, từng năm cho đến hết cuộc đời. Có được không? Không ngại yêu ta đạm bạc, cầu yêu ta lâu dài." (Nhuận Ngọc)

14. "Cẩm Mịch, lòng ta nàng hiểu mà. Cho dù nàng giận ta, cho dù nàng oán ta, ta cũng kiên quyết không để nàng kết hôn với Dạ Thần." (Húc Phượng)

15. "Xuống địa ngục thì đã sao? Trong trời đất này, có thứ gì khiến Húc Phượng ta e ngại? Nếu nói thứ duy nhất khiến ta sợ hãi, đó chính là tâm tư của nàng." (Húc Phượng)

16. "Ngay từ đầu, ta đã biết là nàng cứu ta… Con thỏ kia, ta ngay lần đầu tiên trông thấy, liếc mắt một cái đã nhìn ra là nàng, thế nhưng, ta làm như không biết… Bởi vì ta hiểu gặp lại chính là giết chóc, thế nhưng ta không hạ thủ được. Cho dù nàng lừa ta, giết ta, cho dù ta mỗi thời mỗi khắc đều nhắc nhở chính mình phải hận nàng, phải tự tay giết nàng, nhưng là chỉ cần nhìn thấy mặt nàng, cho dù đã hao tâm bày kế đến đâu nhưng trong chốc lát liền thất bại, không còn nghĩ tới. Ta chẳng những không hạ thủ, lại còn thường âm thầm chờ đợi để nhìn thấy nàng, giống như trúng độc, ngay cả ta cũng tự xem thường chính mình…” (Húc Phượng)

17. “Đêm đó, ta không hề say… Giả say với nàng, ôm nàng, ôm nàng thật chặt, có nàng lại làm cho ta thực sự say. Ta âm thầm thỏa mãn, chỉ nguyện vĩnh viễn sánh cùng thiên địa. Dường như vô luận ân oán gì cũng chỉ như mây khói thoảng qua, ý niệm trong đầu như thế khiến ta kinh sợ, khiến ta thống hận chính mình vì nàng mà mềm lòng đến ngay cả tính mạng, tôn nghiêm cũng có thể vứt bỏ.” (Húc Phượng)

18. “Ta cố ý gọi tên Tuệ Hòa, chính là muốn nhắc nhở chính mình không thể bị nàng mê hoặc. Nhưng mà, khi chạm được vẻ mặt cô đơn trong nháy mắt của nàng, thấy bước chân hoảng loạn khi nàng rời đi, tâm ta lại đau, ngay cả hô hấp cũng đau, ta hận không thể đuổi theo nói với nàng, chuyện không phải như nàng nghĩ đâu.” (Húc Phượng)

19. “Ngày đó, nàng một mình đến U Minh, nàng lại nói với ta nàng yêu ta. Ta nhất thời tim cũng ngừng đập, tuy sợi tóc trên đầu cũng biết đó là một lời nói dối, nhưng ta lại tin, giống như uống rượu độc giải khát. Trong miệng ta mặc dù châm chọc nàng. Nhưng từ đáy lòng lại vì những lời này của nàng mà ấm lòng.” (Phượng Hoàng)

20. “Ta bức chính mình nói với nàng lời cay độc, ta nói với nàng: ‘Nếu cô còn nói yêu ta thêm lần nào nữa, ta sẽ lập tức giết chết cô. Nói một lần, chém một lần!’ Thực ra ta biết, chỉ cần nàng lặp lại lần nữa, ta dù gặp chuyện gì cũng sẽ vứt bỏ, liều lĩnh, không từ thủ đoạn mà buộc chặt nàng bên người, thù hận sâu đến đâu cũng sẽ quên… Thế nhưng, nàng đi rồi, nàng sao có thể cứ đi như thế chứ?” (Húc Phượng)

21. “Thấy nàng hóa thành một mảnh sương hoa bốc hơi mà đi, ta đã tưởng rằng ta sẽ chết. Đã từng bị nàng một đao xuyên tim cũng không đau như thế… Nhưng là, ta lại không chết… Vì sao nàng lần nào cũng phải nhẫn tâm như vậy?” (Húc Phượng)

22. "Hóa ra, ta thực là một giọt lệ trong mắt chàng. Ngay từ đầu, đã định trước phải chia lìa…" (Cẩm Mịch)

23. "Trong 3 người, nếu có 2 người được hạnh phúc cũng coi như là mỹ mãn, không phải sao? Mỹ mãn là tốt lắm rồi, chứ viên mãn là chuyện quá xa vời. Huống hồ trên đời, nào có nhiều cái gọi là hạnh phúc đến như thế..." (Cẩm Mịch)

24. Nghe chàng nói một mình như vậy, ta không biết cảm nhận ra sao, chỉ cảm thấy hận không thể ngay lập tức biến thành một quả bồ đào để làm chàng vui lên." (Cẩm Mịch)

25. "Hoa Phượng hoàng chỉ nở 2 mùa, một mùa duyên đến, một mùa duyên tan." (Cẩm Mịch)

26. "Nếu nàng bằng lòng, từ nay về sau, ta với nàng phu thê cùng một thể. Dù cho năm tháng có hỗn độn, sóng cuộn ngất trời, ta cũng sẽ nắm chặt tay nàng không bao giờ rời xa, mãi đến khi về với hồng hoang." (Húc Phượng)

27. "Thì ra, nàng vẫn còn chút quan tâm đến ta, đúng không?" (Húc Phượng)

28. "Chàng là mặt trời mùa hạ, ta là sương hoa ngày đông. Nhưng hôm nay, bốn mùa không thể trọn vẹn được hay sao?" (Cẩm Mịch)

29. "Thì ra thứ này là binh khí cực phẩm. Không thể tổn thương người, lại tổn thương chính mình. Một đòn tất trúng." (Cẩm Mịch)

30. Húc Phượng: "Nàng có từng yêu ta không?"

Cẩm Mịch: "Chưa từng."

31. "- Phượng Hoàng, ta muốn nghe chàng nói, chàng tha thứ cho ta.

- Ta chưa bao giờ hận nàng, từ đầu tới cuối, người ta hận là chính bản thân ta.

- Cuối cùng cũng nghe thấy chàng nói câu này, tại sao chàng không nói sớm cho ta biết? Thôi bỏ đi, bỏ đi, thân là hoa quả như bọn ta làm sao mà so với chim chóc như chàng được..."

32. "Chàng tỉnh rồi, nhưng chàng không còn là Húc Phượng của ngày xưa nữa. Có phải ta không nên đi tìm chàng nữa không? Cho ta thêm một cơ hội, nếu ngươi nở hoa, ta sẽ lại đi tìm chàng, nếu người không nở hoa...thì đời này ta sẽ mãi mãi không gặp lại chàng." (Cẩm Mịch)

33. "Ta nhớ rất rõ ràng, trước khi chết, Thủy Thần đã tặng ta hai chữ 'Chưa từng'. Trước nay Húc Phựơng luôn tôn sùng khuôn vàng thước ngọc, ghi lòng tạc dạ, mỗi khắc đều không hề dám quên." (Húc Phượng)

34. "Nếu ta được chọn lại, ta thà không gặp được nàng, không nhớ nhung nàng, không yêu thương nàng. Chỉ mong nàng một đời bình an." (Húc Phượng)

35. "Cây của chúng ta, chết rồi..." (Húc Phượng)
-st-



Trích dẫn kinh điển Ngôn tình


Từ khóa:

hương mật tựa khói sương, tiểu thuyết,, review truyện, tóm tắt truyện

Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

    Bằng hữu tới nói 2 câu đi...


TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ